|
Cúi xuống là đất
(Nguyễn Ngọc Tư - 30/12/2008)
|
|
Cậu tôi chém một nhát dao phay vô cột nhà, tuyên bố từ bỏ con gái khi chị bỏ nhà theo tiếng gọi của tình yêu. Chị thương một anh chàng đào đất mướn lêu têu không nhà không đất, không biết từ đâu tới, và sẽ đi đâu. Chuyện cũng đã lâu, một năm vài ba lần, ghé qua nhà cậu, tôi lại nhớ người con gái lanh lẹ, giỏi giắn, hay cười, đồng tiền lún sâu một bên má. Nhớ mà không dám nhắc, vì vết dao khắc sâu vào gốc cột, cảm giác bén lẹm ớn xương...
Cảm giác có chút đau ở đâu đó. Mười năm, ký ức về chị vẫn đứng yên, trong khi chị đã cùng thời gian đi (...)

|
|
Giang Hồ Vặt
(Lê Minh Nhật (Giải nhất truyện ngắn ĐBSCL năm 2008) - 30/12/2008)
|
|
Trên cái nền còn tươi rói màu đất mới hồi đầu mùa mưa, bây giờ đã mọc lên một căn chòi lá. Những tàu lá dừa nước phơi qua vài buổi nắng vừa kịp se mình, thơm thơm mùi diệp lục được dựng lên xếp ngay ngắn vừa khít với nhau ép mình vào khung sườn bằng gỗ tạp bởi từng nuộc lạt đều đặn chặt chẽ. Nhìn vào một ngôi nhà có thể đoán được bàn tay người thợ khéo léo đến đâu qua cách "dừng vách". Bởi người thợ khéo tay thì nuộc lạt đều đặn xếp hàng chạy dài theo một đường thẳng như lấy thước đo kẻ từng xăng-ti-mét. Dừng vách là một công đoạn trong khâu (...)

|
|
Xuân Sách Và Những Vần Thơ Đi Vào Cõi Bất Tử
(Trần Khải Thanh Thuỷ - 11/12/2008)
|
|
Xuân Sách sinh năm 1932, giỏi tiếng Hán, thường được gọi là ông đồ Thanh, để phân biệt với ông Đồ Nghệ Nguyễn Ngọc Oánh, quê ở Nghệ An, cũng giỏi tiếng Hán và cùng là phóng viên của báo văn nghệ quân đội khi đó.
Bày tỏ lý do viết cuốn "100 chân dung các nhà văn" ( trong đó có ông) ông kể:
Một lần đang ngồi nghe cấp trên "khủng bố" bằng mớ lý luận sáo rỗng: Hai phe, bốn mâu thuẫn, ba giòng thác cách mạng, cùng một loạt các hô ngữ, khẩu hiệu: Nào phải kiên trì, tăng cường, quyết tâm... v.v...Giữa trưa nắng, trong hội trường đông nghịt, (...)

|
|